“27 tuổi, lo mà lấy chồng đi, du học cái gì?”

He 210-260 Dumps stood there for a long time. Tami Joan and John desperately retreated until they reached the other side of the door, holding two sweaty bodies tightly together. 300-135 Test Questions The drivers hand bent into the shape of a cup, 300-208 Exam blocking the lights shone on the street light, Learningpdf looked at them 300-135 Test Questions more carefully. Suddenly, a loud noise echoed Examprepwell in the air. Tameron could not help but constricted a while, and John made a short, 300-208 Exam screaming scream. Behind the driver, the air in Learningpdf the distance was filled with 300-135 Test Questions bright CPA test red and CPA test blue flame stripes instantly. Then again is a few roar and 300-135 Test Questions scream. The driver turns and looks up, just to see a huge, orange-red cobweb over the city. It was a CPA test CPA test fireworks, and 300-208 Exam Tamie remembered the news read in the newspaper. It is a gift from 300-135 Test Questions the host and the Secretary-General of the United CPA test Nations to the delegates attending the conference and welcomes them to 210-260 Dumps this great city on Earth. The driver turned toward the taxi again. Pat 300-208 Exam soon, he opened the door lock, slowly opened 300-135 Test Questions the door. 2 As usual, the informant did not leave a name. Therefore, there is no other way to pour back into the past to understand what the reporter said is a piece 210-260 Dumps of open space. 300-208 Exam The headquarters radio said He said it was on the CPA test 37th Street near Eleventh Street. Those at the Notification Center never figured out where the exact location of the murder was. Although it is nine oclock 210-260 Dumps in the morning, it has made people sweat more than hot. Emilia Shakes lay aside a tall 300-135 Test Questions grass thatch. She is conducting a search of light – a jargon 300-208 Exam of crime scene investigators 300-208 Exam – searching for suspicious objects with an S-shaped route. Nothing at all She looked down at Examprepwell the intercom on the dark blue uniform shirt. 210-260 Dumps Patrolman 5885 calls headquarters without any notice. Do you have any further news The dispatcher replied in a bumpy noise 5885, there is no more information Examprepwell about the scene of the crime at the moment, but one thing The informant said he 300-135 Test Questions hoped the Learningpdf victim was dead. Please say it again, headquarters. The complainant said he hoped the victim was already dead. He said it would be best if so. Finished. Hopefully the victim Dead Shakes struggled across a broken barbed wire and began searching for another piece of open space. CPA test Still not found. 210-260 Dumps Examprepwell She wants to leave. Just call 10-90, report that without any discovery, you can CPA test return to the Si Si Learningpdf area, it is her daily patrol area. Her knees hurt and she felt as if she had been roasted on a terrible August day. She just wanted to slip to the Port Authority and get stuck with the Little Furrier there 210-260 Dumps and come back to 300-208 Exam a large can of Learningpdf Arizona iced tea. Then, at eleven 300-208 Exam thirty – just two hours now – Examprepwell she was able to clear the drawers in the south section of Midtown and go to the lower town for 300-135 Test Questions training. But she finally did 210-260 Dumps not do this. She can not leave this briefing without answering the phone call. As she continued to move 210-260 Dumps on, she walked along the hot sidewalk through the path between the two abandoned apartments and into 300-135 Test Questions another covered, planted CPA test area. She slid her slender forefinger down into her CPA test flat-top hat and scratched it with irresistible restraints through layers of Learningpdf long, red hair on her head. In order to scratch more Learningpdf scalp, she simply faded her cap CPA test side, while crazy 300-208 Exam scratch. Sweat streaming down her forehead, itchy, so she fiercely 300-135 Test Questions blew a few 300-208 Exam brows. CPA test

I am asking you now. They want to see you. I only know these. Because they have something, they are Learningpdf not, they are regular, 210-260 Dumps Examprepwell heavy, and want. Lincoln. Tone. The handsome young man 300-135 Test Questions reached for his blond hair. He was wearing brown trousers and 300-135 Test Questions a white shirt, tied with a blue tie and the bow tie was flawless. When he hired Tommar a year Learningpdf ago, Lyme once told him that he could wear jeans Examprepwell and a T-shirt to work whenever he wanted. Examprepwell 210-260 Dumps But from that Learningpdf day until CPA test now, he has been meticulously dressed. Lyme did not know if it was because Learningpdf Examprepwell he had kept the young man so far, but he did. No one had been in custody before Thomas before for six weeks, and those who resigned were tantamount to excommunication. Well, how do you tell them I told them to give me a few minutes to let me see if 300-208 Exam you got dressed first, and then they could come up. Learningpdf You did not ask me Self-assertion. Thank you very 300-135 Test Questions much. Thomas back to take a few steps toward Learningpdf the small stairs downstairs shouted Come on, gentlemen. What did they say to you, 210-260 Dumps is not it Said, You have Examprepwell something 210-260 Dumps to hide from me. Thomas did not Examprepwell answer. Raim looked at the two men up the stairs. When they first entered the room Lyme first spoke. He said to Thomas Putting on the curtains, you have already disturbed the two birds too much. The actual meaning of this sentence was that he had enjoyed the bright morning sunshine. Can Examprepwell not speak. Sticking to Examprepwell 300-135 Test Questions the mouth of the tape stinky and sticky, so that she can not pronounce a word. She felt despair more helplessly than the cold, handcuffed metal on her wrist, CPA test compared to the short, stout fingers on her shoulders. The taxi driver, still wearing a ski boot, 300-208 Exam led her to a 300-208 Exam dark, damp corridor that ran through the rows of pipes and plumbing to the basement of an office 300-208 Exam building. But she does not know where the exact location is. CPA test If I can speak to him T. J. Kofax is a fun person. Morgan Stanley third floor of the mother of insects. A negotiator. money Do you want money I 300-208 Exam give you money, a Examprepwell lot of money, boy. But more Learningpdf than a few. 300-135 Test Questions She thought the remarks more than ten Learningpdf times, desperately trying Learningpdf to seize his eyes as if 210-260 Dumps she could Examprepwell deliver the remarks into his CPA test head. Beg for 210-260 Dumps you, 210-260 Dumps she begged silently. She started thinking of her 401 k Retirement Savings Fund an important U.S. tax deferred savings plan to protect retiree benefits, Examprepwell with about 42 million people participating and a total asset pool of more than 2 trillion. – translator, she can give her all the pensions to him. Oh, beg you She remembered the scene of the last night The man turned around after watching the fireworks, pulled them off and put handcuffs on them. He put them close to the trunk, and then re-drive the road.

27 tuổi, lo mà lấy chồng đi, du học cái gì?

Đó là câu mẹ mình hay nói với mình hơn một năm trước. Mình đã từng buồn bã, tủi thân khi nghe câu nói ấy, nhưng cũng nhờ nó mà mình có động lực theo đuổi con đường du học bây giờ.

Mình là nữ, sinh năm 1990. Mình đã đi làm được 5 năm rồi. Công việc của mình là lập trình viên, khá ổn định, lương cũng không quá thấp. Tuy nhiên, nửa năm trở lại đây mình cảm thấy dần chán nản và có suy nghĩ muốn dừng công việc lại để đi du học.

Mình học khoa Toán Tin tại trường đại học Khoa học tự nhiên – Đại học Quốc Gia Hà Nội. Lúc mới thi đỗ vào trường, mình là đứa không biết gì về máy tính, đến gõ bàn phím cũng chậm như rùa và còn mổ cò.

Cố gắng hết sức học tập, mình dần dần quen với chiếc máy tính hơn, ngày ngày làm bạn với code và đam mê lập trình lúc nào không biết.

Mình tốt nghiệp với tấm bằng giỏi. Phỏng vấn qua 1-2 công ty và sau đó trúng tuyển vào một cơ quan nhà nước. Mình cảm thấy may mắn hơn so với nhiều bạn bè của mình vì tìm được công việc nhanh chóng và được làm đúng chuyên môn được học. Gia đình tự hào, bạn bè cũng vui mừng cho mình. 4 năm đầu tiên trôi qua khá nhanh và dễ dàng.

Năm nay là đến năm thứ 5 của mình trong nghề. Mình vẫn hoàn thành tốt các chỉ tiêu, chất lượng và phong độ làm việc luôn ở top đầu của bộ phận. Nhưng công việc đều đặn từ ngày này qua ngày khác và ít thử thách bắt đầu khiến mình cảm thấy ngột ngạt và buồn tẻ. Mình muốn làm mới lại bản thân.

Mặt khác , ngành công nghệ không bao giờ dậm chân tại chỗ. Cách mạng công nghệ 4.0 đang rất sôi động, mang lại nhiều thay đổi từng ngày và làm cho mình – một đứa say mê công nghệ thông tin phải ngứa ngáy, ham muốn được học hỏi. Những thứ mình đã, đang được học và đang làm không thể làm mình thỏa mãn. Và mình cũng nghĩ rằng nếu bản thân không cập nhật kiến thức mới, bồi đắp thêm kỹ năng và trình độ thì sớm muộn cũng bị lạc hậu và không thể cạnh tranh được với nguồn nhân lực ngày càng trẻ và tài giỏi hơn.

Mình mất khoảng 2 tháng vật vã để lắng nghe lại bản thân,tuy vẫn cố gắng đi làm tại cơ quan như bình thường. “Hay là đi du học?” – ý nghĩ đó lúc đầu chỉ thoáng qua thôi nhưng ngày càng mạnh mẽ khi mình dành thời gian tìm hiểu thêm về các chương trình học sau đại học tại nước ngoài, điều kiện cơ sở vật chất để nghiên cứu của các trường.  Du học bắt đầu là mối quan tâm lớn hàng ngày của mình, chiếm hết thời gian sau giờ tan sở.

Mình nhắm đến một chương trình MBA tại Singapore vì mức chi phí nằm trong khoảng tiền tiết kiệm của mình chấp nhận được, hơn nữa cũng tiện đi đi về về để thăm gia đình. Và cũng vì crush của mình  là du học sinh ở Singapore 2 năm rồi, biết đâu sang lại có cơ hội gặp lại :”> Việt Nam nói là làm, mình liền đăng ký đi học Ielts, chăm chỉ tích cóp hơn để chuẩn bị cho việc du học.

Quyết tâm là vậy, nhưng mình cũng khá đau đầu về một số vấn đề. Vấn đề to lớn nhất là từ gia đình. Ba mẹ mình kiên quyết không tán thành chuyện mình đi du học. Bảo rằng 27 tuổi, con gái nên lo lập gia đình, có con cái ổn định, không cần phải học cao quá làm gì. Rằng là, đi du học sẽ tốn kém, hơn nữa lại phải nghỉ làm nên mất nguồn thu nhập (gia đình mình cũng chỉ ở mức khá và ba mẹ chắc chắn không có nhiều tiền hỗ trợ cho mình). Bảo rằng là, ba mẹ gìa rồi, ở xa con cái sẽ rất nhớ và lo lắng… Mình cố gắng thuyết phục nhưng tình hình lại có vẻ tồi tệ thêm khi ba mẹ gọi cả họ hàng nhờ thuyết phục mình từ bỏ ý định. Bạn bè mình thì có người ủng hộ, nhưng đa phần lại nói: “Mức lương của mày hiện cao hơn bao nhiêu đứa, sao lại dở hơi muốn đi học?” hoặc: “già thế này rồi, sang đấy học với mấy đứa trẻ hơn mình buồn cười vậy”, khuyên mình ở lại. Mình thấy rất buồn, có lúc mình đã bị lung lay, nhụt chí. “Chắc là phải ở lại thôi..”

Một ngày lướt newfeed, mình thấy bài post của Ella nên vào xem thêm fanpage và website. Qua Ella, mình có trò chuyện với một số bạn đã và đang là du học sinh tại Singapore. Những buổi trò chuyện này giúp thắp lại ngọn lửa đam mê và đem mong muốn du học của mình quay trở lại, mạnh mẽ hơn.

Hiện mình đã có Ielts 7.0 và đã làm xong các thủ tục để nhập học. Công việc ở cơ quan đã bàn giao lại đầy đủ và phê duyệt xong đơn xin thôi việc. Mọi người gửi cho mình rất nhiều lời chúc và riêng sếp thì tuyên bố: “bao giờ em học xong, về nước thì vẫn luôn có một chiếc ghế tại đây chờ em”. Bữa tiệc chia tay, mình suýt khóc vì cảm động.

Về gia đình, ba mẹ vẫn không hoàn toàn ủng hộ nhưng cũng đã bớt gay gắt phần nào. Mình hiểu ba mẹ cũng là vì yêu thương và quan tâm đến hạnh phúc của con cái mà thôi. Sau khi mình giải thích rất nhiều, ba mẹ đã hiểu lựa chọn để hạnh phúc của mình là được tiếp tục nghiên cứu, học hỏi và khám phá. Điều kiện của ba mẹ là một năm phải về thăm nhà ít nhất 1 lần, không có tiền thì ba mẹ sẽ cho ^^. Quá vui luôn.

Mình nhận ra, việc đi du học hay thực hiện bất cứ ước mơ nào trong cuộc sống đều không quan trọng tuổi tác sinh lý, mà quan trọng là tinh thần học hỏi, sự quyết tâm và tự tin của mỗi người.

Chà, thật là háo hức quá. Không biết mình có phải là du học sinh “già” nhất Việt Nam không nhỉ?


You might also likeMore from author

There are no comments yet